Liệt kê những bài viết mới nhất

Bài viết mớiNgười viếtVào lúc
One sentences osamahiep
Wed Oct 14, 2015 10:43 am
Learn from sentences (1 đoạn trong tiểu thuyết Dracula) osamahiep
Mon Oct 05, 2015 4:45 pm
2 bài viết đoạt giải viết luận của muathuvang (bài 2) muathuvang
Fri Sep 25, 2015 9:49 am
2 Bài Writing đoạt giải 3 của Muathuvang (bài 1) muathuvang
Fri Sep 25, 2015 9:44 am
Seagames 26 Indonesia Vocabs osamahiep
Fri Sep 25, 2015 8:30 am
Cau hoi ve music osamahiep
Fri Sep 25, 2015 8:14 am
Cách học tiếng Anh từ tiểu thuyết osamahiep
Fri Sep 25, 2015 8:03 am
Beer & Football chuyenphiem
Mon May 21, 2012 7:45 am
Learn from Reading 1 chuyenphiem
Mon May 21, 2012 7:33 am
A Brief History of the Motorbike in Vietnam osamahiep
Thu Apr 05, 2012 11:37 am
Writing topic 2: Talents osamahiep
Tue Feb 14, 2012 8:59 pm
Topic Writing osamahiep
Mon Feb 06, 2012 12:37 am
My facebook wordlist osamahiep
Thu Jan 26, 2012 12:48 pm
Writing an essay 1 osamahiep
Thu Jan 26, 2012 12:43 pm
cai Office 10 cho XP osamahiep
Sat Jan 07, 2012 12:19 pm
SPEAKING của IELTS. osamahiep
Tue Jan 03, 2012 4:59 pm
CHuyển đổi file trực tuyến dễ dàng, mọi loại định dạng osamahiep
Thu Oct 06, 2011 5:39 pm
Vietnam stops anti-China protest, detains many osamahiep
Wed Aug 24, 2011 11:10 am
Sentences of day o0oLittle_Girlo0o
Wed Aug 24, 2011 8:58 am
WORDS OF DAY o0oLittle_Girlo0o
Wed Aug 24, 2011 8:31 am
Talks break down(Đàm phán phá vỡ) o0oLittle_Girlo0o
Wed Aug 24, 2011 6:49 am
10 tút fotoshop osamahiep
Sat Aug 20, 2011 8:35 am
PTS TUT 1 TUT 1 osamahiep
Sat Aug 20, 2011 8:33 am
Nightmares osamahiep
Thu Aug 04, 2011 6:08 pm
Đọc báo song ngữ osamahiep
Sat Jul 23, 2011 8:06 am


You are not connected. Please login or register

Nền kinh tế xe máy

View previous topic View next topic Go down  Message [Page 1 of 1]

1 Nền kinh tế xe máy on Sun Mar 06, 2011 10:51 pm

tran_ba_hieu

avatar
VIP Members
VIP Members
The Wall Street Journal
Nền kinh tế xe máy


Cưỡi trên hàng triệu chiếc xe gắn máy, người Việt Nam đang lao vào một đại liên đoàn kinh tế.
DANIEL HENNINGER
Ngày 3-3-2011
Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
–– Hai tuần trước đây, trên màn hình tivi trong một căn phòng khách sạn
ở Singapore, tràn ngập những hình ảnh đáng sợ về một cơn động đất xảy
ra tại thành phố Christchurch, New Zealand. Một tuần sau đó, ở Sài Gòn,
động đất đã phải nhường vị trí thời sự cho những hình ảnh giao tranh
trên đường phố Lybia. Như vậy là nơi đây cũng thế, là ngôi làng toàn
cầu, nơi cả thế giới cùng theo dõi những tai họa ấy, những thảm kịch ấy,
trong lúc ăn tối.

Nhưng “Lybia” ở Việt Nam là
chuyện khác với ở Mỹ. Vị thế siêu cường của Mỹ bắt buộc đòi hỏi trung
tâm của sự chú ý phải là “phản ứng của Mỹ thế nào”. Ở một nước Việt Nam
đang phát triển, với dân số 89 triệu người khiến cho đây là quốc gia lớn
thứ 13 thế giới, mối quan tâm lớn nhất là liệu đồng nội tệ của họ, Việt
Nam đồng, đang mất giá nhanh chóng, với tỷ giá 20.000 đồng ăn một đôla,
có làm chậm lại cuộc hành quân của đất nước đến vị thế một cường quốc
về kinh tế không.

Đừng tin điều ấy. Ở Việt Nam,
không có ai đang “hành quân” đi tới tương lai cả. Một cô bồi bàn trong
một nhà hàng ở Sài Gòn giải thích: “Ở đây có chỗ nào mà đi đâu. Vỉa hè
toàn xe máy”. Sài Gòn được mô tả là một thành phố 9 triệu dân và có 30
triệu xe máy. Như thế là đánh giá thấp hơn thực tế. Phải có một lượng xe
máy vô tận. Hãy tưởng tượng toàn bộ số dân trong thành phố cưỡi trên
một chiếc Honda hay Yamaha 100 phân khối. Không thể hình dung nổi nếu
bạn chưa tận mắt trông thấy.

Chỉ vài giây là ta sẽ bị nuốt
chửng bởi những chiếc xe máy sau khi rời sân bay Thành phố Hồ Chí Minh
(TP HCM là tên chính thức của thành phố, và mặc dù tượng cùng chân dung
Bác Hồ nhan nhản trong các tòa nhà công cộng, nhưng tôi chưa từng nghe
bất cứ ai ở Sài Gòn gọi nơi này là Thành phố Hồ Chí Minh). Sài Gòn mở
rộng tràn lan, giống như Los Angeles, và gần như mọi con đường, từ đầu
này tới đầu kia, từ sáng tới đêm, đều tràn ngập những người ngồi trên
một chiếc xe máy – thường là có một đứa bé ngồi đằng trước – tay nắm
chặt ghi đông, mặt đeo khẩu trang chống bụi, đang đi đâu đó, tốc độ 35
dặm/giờ (gần 60km/h – ND).

Có cả xe con, ô-tô tải, nhưng
trông chúng như những con cá voi giữa hàng đàn cá nhỏ bơi rất nhanh.
Chào mừng các bạn tới Việt Nam, nền kinh tế xe máy – thông thạo, lanh
lẹ, luôn luôn đạp số tiến.

Đất nước nằm dưới sự cai trị
của một trong những đảng Cộng sản cuối cùng trên thế giới. Đảng này cách
đây 20 năm đã cảm thấy phải mở cửa nền kinh tế ra thế giới, nhưng lại
có thói quen xấu là hay phá giá đồng tiền. Tuy nhiên, người ta vẫn không
hoàn toàn tin là dòng lũ thanh khoản của ông Bernanki (Bernanki là Chủ
tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, dòng lũ thanh khoản ở đây chỉ dòng đôla –
ND) sẽ đánh sập nền kinh tế xe máy trong một thời gian ngắn.

Tôi đã không đến Việt Nam để
ngắm xe máy (mặc dù mọi người đều có thể như thế). Tôi đến đây để thăm
một biểu tượng của sự phát triển của Việt Nam – nhà máy thử nghiệm và
lắp ráp vi mạch Intel rộng 500.000 feet vuông (46.451 m2, tức gần 5
hecta – ND), được xây mới, ở ngoại ô thành phố. Intel hy vọng trong vòng
5 năm sẽ thuê 5.000 công nhân. Trong một bữa pho ga (phở gà) buổi trưa, tôi đã nói chuyện với 6 công nhân trong số đó. Tự nhiên tôi lại hỏi về xe máy.

Nguyễn Thị Bích Lan, người từng
lấy bằng thạc sĩ về kỹ thuật công nghiệp và điều hành ở Đại học
Michigan, đã nhận xét: “Chúng tôi bây giờ có một nền văn hóa xe máy. Tôi
không thể đợi đến khi về nhà mới đi xe máy được”.

Đi đâu? “Chúng tôi đi chơi với
bạn” – Đỗ Hoàng Trâm, quản lý logistics, nói. “Chúng tôi cưỡi xe đi khắp
thành phố, tìm những hàng café mới, những nhà hàng tốt mới”.

Đó là tầng lớp trung lưu đang
nổi lên ở Việt Nam – trong độ tuổi 20, 30, làm việc cho một công ty công
nghệ với một thương hiệu nổi tiếng nào đó (household name: cái tên nổi
tiếng đối với nhiều hộ tiêu dùng – ND). Hai người từng học ở nước ngoài.
Tất cả đều nói tiếng Anh (tỷ lệ biết chữ của Việt Nam là hơn 90%) với
sự tự tin thoải mái đến mức chỉ sau khoảng một tiếng đồng hồ trò chuyện
với họ, một ý nghĩ kỳ quặc xuất hiện trong đầu bạn rằng nếu 6 người này
đang ngồi ở một quán cà phê nào đó, trong một tòa nhà nào đó ở New York,
bạn sẽ tưởng là họ ở đó hàng năm rồi.

Sài Gòn, thành phố 36 năm về trước đã từng hỗn loạn, là nơi đậm chất Việt Nam đến mức gần như không thể hiểu nổi,
nhưng cũng hoàn toàn mở cửa đón nhận những nhịp điệu mới của thế giới. Ở
đây có cái gì đó, còn hơn cả tiền bạc, đang chuyển động.

Chúng tôi đã trò chuyện về y
tế. Đó là hệ thống y tế công, tuy nhiên các bệnh viện và phòng khám tư
do bác sĩ tư điều hành cũng có thể làm hóa đơn cho bảo hiểm của Intel.
Chúng tôi nói về những bộ phim Mỹ. “Ở đây có cả” – Lâm Bình Thanh, kỹ sư
cao cấp, nói.

6 người này đại diện cho phần
tốt đẹp nhất trong câu chuyện hiện nay về Việt Nam. Rời nhà máy hiện đại
nhất của Intel, một chuyến xe đến Đồng Bằng Sông Cửu Long đưa ta đi qua
hàng dặm đường với những cửa hàng, những ngôi nhà và quầy bán thực phẩm
có mái tôn lượn sóng và hơi tồi tàn. Hãy cứ nhìn đi khi bạn có thể
nhìn. Indochina Capital, một hãng đầu tư đóng trụ sở tại Việt Nam, tuần
này đã ra báo cáo dự đoán là trước năm 2050, Việt Nam sẽ là nền kinh tế
lớn thứ 14 thế giới căn cứ trên GDP tính theo sức mua – trước cả Canada,
Ý, Hàn Quốc và Tây Ban Nha. Ngày hôm qua, Nokia cho biết họ sẽ xây một
nhà máy sản xuất điện thoại di động gần Hà Nội, “sau này sẽ có mức đầu
tư nhiều hơn nữa”. Indochina Capital ước tính tỷ lệ tăng trưởng hàng năm
từ nay cho tới 2025 khoảng 7%.

Chưa mất tất cả đâu, nước Mỹ ạ.
Các kỹ sư công nghệ ở nhà máy của Intel tại Sài Gòn phần lớn đều có
bằng thạc sĩ hoặc chứng chỉ dạy nghề. Đối với các nhà máy mới ở Oregon
(sản xuất IC) và Arizon (sản xuất vi chip siêu nhỏ 14 nanomet), Intel
cần hàng loạt công nhân làm cả ngày (lunch-bucket, nghĩa là có ăn trưa)
có bằng tiến sĩ – nếu Intel có thể tìm thấy những người như thế ở Mỹ.

Hàng triệu người Việt Nam, di
chuyển không ngừng về phía trước trên chiếc xe máy nhanh nhẹn của họ,
dường như đều biết họ muốn đi đâu. Câu hỏi tiếp theo là: Chúng ta như có
thế không?

Người dịch: Thủy Trúc

View user profile

2 Re: Nền kinh tế xe máy on Sun Mar 06, 2011 10:52 pm

tran_ba_hieu

avatar
VIP Members
VIP Members
đóng góp bài viết cho forum, tặng điểm exp cho tớ nhé Os

View user profile

3 Re: Nền kinh tế xe máy on Mon Mar 07, 2011 2:06 pm

aqua

avatar
VIP Members
VIP Members
clown

View user profile

tran_ba_hieu

avatar
VIP Members
VIP Members
The Motorbike Economy
The Vietnamese are riding into the economic big league, atop millions of motorbikes.

  • MARCH 3, 2011

Ho Chi Minh City, Vietnam
The TV screen in a hotel room in Singapore a fortnight ago poured out
awful images from New Zealand’s Christchurch earthquake. A week later,
in Saigon, the earthquake had given way in the news to images of
fighting in the streets of Libya. So this, too, is the global village,
the whole world watching the same disasters and dramas over dinner.
But a “Libya” isn’t quite the same story in Vietnam as in the U.S.
America’s great-power status obliges that the center of concern is “the
U.S. response.” In emergent Vietnam, whose 89 million people make it the
world’s 13th largest nation, the bigger concern is whether its rapidly
inflating currency, the dong, at about 20,000 dong to the dollar, will
slow this nation’s march to economic power.
Don’t count on it. No one in Vietnam is “marching” to the future.
“There’s nowhere to walk here,” explained a waitress in a Saigon
restaurant. “The sidewalks are covered with motorbikes.” Saigon has been
described as a city of nine million people and 30 million motorbikes.
That’s an understatement. It is an infinity of motorbikes. Imagine an
entire city population riding atop a 100cc Honda or Yamaha. It’s
impossible to imagine unless you see it.
One is engulfed by motorbikes seconds away from Ho Chi Minh City
airport (HCMC is the city’s official name, and though busts and
portraits of Uncle Ho abound in public buildings, I never heard anyone
in Saigon call it Ho Chi Minh City). Saigon sprawls, like Los Angeles,
and virtually every street, from end to end, from morning into the
night, is filled with someone on a bike, often with baby sitting in
front, holding the handlebars, faces wrapped in large pollution masks,
going somewhere, at 35 mph.
There are cars and trucks, but they look like whales surrounded by
schools of fast fish. Welcome to Vietnam, the motorbike economy—adept,
efficient, always in forward gear.
The country is run by one of the world’s last Communist parties,
which had the sense 20 years ago to open the economy to the world but
has a bad habit of degrading the value of Vietnam’s currency. Still,
it’s doubtful that even a Bernankian flood of liquidity will crash the
motorbike economy for long.
I hadn’t come to Vietnam to see the motorbikes (though one could). It
was to visit a symbol of Vietnam’s rise—the new, 500,000-square-foot
Intel microchip assembly and test factory on the edge of the city. In
five years Intel hopes to hire 5,000 workers. Over a lunch of pho ga (chicken noodle soup) in the cafeteria, I talked with six of them. Naturally, I asked about the motorbikes.
“We now have a motorbike culture,” said Nguyen Thi Bich Lan, who got a
masters in industrial and operations engineering at the University of
Michigan. “I can’t wait to get home to ride my bike,” she says.
To where? “We hang out with our friends,” said Do Hoang Tram, a
logistics manager. “It’s easy to get around,” she said, “so we ride all
over the city, looking for new cafes or the latest good restaurant.”
This is Vietnam’s emerging middle class—in their 20s or 30s, working
for a household-name technology company. Two studied outside Vietnam.
All spoke English (the country’s literacy rate is over 90%) with such
relaxed self-confidence that after about an hour the eerie thought
occurred that if these six were sitting in the cafeteria of our building
in New York, you’d assume they had been there for years.
Saigon, a city in chaos 36 years ago, is a place that seems almost
impenetrably Vietnamese but also wholly open to the world’s new rhythms.
Something more than money is going on here.
We talked about health care. It is a public system, but private
hospitals and clinics run by private doctors can bill Intel’s insurance
plan. We talked about American movies. “We get all of them here,” said
Lam Binh Thanh, a senior engineer.
These six represent the best part of the Vietnam story right now.
Leaving Intel’s state-of-the-art plant, a drive to the Mekong Delta
takes one past miles of pretty shabby corrugated-steel shops, food
stands and houses. See them while you can. Indochina Capital, an
investment house based in Vietnam, issued a report this week predicting
that by 2050, Vietnam will be the world’s 14th largest economy on a
purchasing-power basis of total GDP—ahead of Canada, Italy, South Korea
and Spain. Nokia said yesterday it would build a mobile-phone plant near
Hanoi, “with further sizeable investments thereafter.” Indochina
Capital estimates an annual growth rate through 2025 of about 7%.
All is not lost, America. The techs in Intel’s Saigon plant mostly
have masters or vo-tech degrees. For its new factories in Oregon (wafer
fabrication) and Arizona (making beyond-small 14-nanometer microchips),
Intel needs loads of lunch-bucket workers with Ph.D.s—if they can find
them in the U.S.
Vietnam’s millions, rolling endlessly forward on their agile
motorbikes, seem to know where they want to go. Next question: Do we?

View user profile

Sponsored content


View previous topic View next topic Back to top  Message [Page 1 of 1]

Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum

 

Free forum | © PunBB | Free forum support | Contact | Report an abuse | Free forum