Liệt kê những bài viết mới nhất

Bài viết mớiNgười viếtVào lúc
One sentences osamahiep
Wed Oct 14, 2015 10:43 am
Learn from sentences (1 đoạn trong tiểu thuyết Dracula) osamahiep
Mon Oct 05, 2015 4:45 pm
2 bài viết đoạt giải viết luận của muathuvang (bài 2) muathuvang
Fri Sep 25, 2015 9:49 am
2 Bài Writing đoạt giải 3 của Muathuvang (bài 1) muathuvang
Fri Sep 25, 2015 9:44 am
Seagames 26 Indonesia Vocabs osamahiep
Fri Sep 25, 2015 8:30 am
Cau hoi ve music osamahiep
Fri Sep 25, 2015 8:14 am
Cách học tiếng Anh từ tiểu thuyết osamahiep
Fri Sep 25, 2015 8:03 am
Beer & Football chuyenphiem
Mon May 21, 2012 7:45 am
Learn from Reading 1 chuyenphiem
Mon May 21, 2012 7:33 am
A Brief History of the Motorbike in Vietnam osamahiep
Thu Apr 05, 2012 11:37 am
Writing topic 2: Talents osamahiep
Tue Feb 14, 2012 8:59 pm
Topic Writing osamahiep
Mon Feb 06, 2012 12:37 am
My facebook wordlist osamahiep
Thu Jan 26, 2012 12:48 pm
Writing an essay 1 osamahiep
Thu Jan 26, 2012 12:43 pm
cai Office 10 cho XP osamahiep
Sat Jan 07, 2012 12:19 pm
SPEAKING của IELTS. osamahiep
Tue Jan 03, 2012 4:59 pm
CHuyển đổi file trực tuyến dễ dàng, mọi loại định dạng osamahiep
Thu Oct 06, 2011 5:39 pm
Vietnam stops anti-China protest, detains many osamahiep
Wed Aug 24, 2011 11:10 am
Sentences of day o0oLittle_Girlo0o
Wed Aug 24, 2011 8:58 am
WORDS OF DAY o0oLittle_Girlo0o
Wed Aug 24, 2011 8:31 am
Talks break down(Đàm phán phá vỡ) o0oLittle_Girlo0o
Wed Aug 24, 2011 6:49 am
10 tút fotoshop osamahiep
Sat Aug 20, 2011 8:35 am
PTS TUT 1 TUT 1 osamahiep
Sat Aug 20, 2011 8:33 am
Nightmares osamahiep
Thu Aug 04, 2011 6:08 pm
Đọc báo song ngữ osamahiep
Sat Jul 23, 2011 8:06 am


You are not connected. Please login or register

Những sự thật về Rùa Hồ Gươm

View previous topic View next topic Go down  Message [Page 1 of 1]

1 Những sự thật về Rùa Hồ Gươm on Tue Mar 08, 2011 8:42 pm

Có lẽ nhiều bạn cũng thấy
cụ rùa ở hồ Gươm nổi lên vài lần.Và cũng chỉ nghe đến cụ rùa bằng 1
truyền thuyết mơ hồ.Thật ra ở hồ Gươm bây giờ chỉ còn 1 cụ rùa bà tuổi ~
cụ ông và 1 cụ rùa ít tuổi hơn+đàn cháu chít.Từ khi cụ ông mất thì cụ
bà thi thoảng hay nổi lên.
Nghe nói cụ rùa ông đã mất hơn 40 năm về trước để bảo vệ sinh vật trong
hồ




Trong Hồ Gươm từng có một "cụ ông" rùa cao
tuổi nhất dài 2,1 m, rộng 1,2 m, nặng 250 kg, có độ tuổi trên 900 năm.
Ngoài ra, còn có ba "ông" rùa khác to bằng bánh xe đạp và nhiều thế hệ
rùa con, cháu, chút, chít…làm nên những câu chuyện thú vị cho lòng hồ.

Rùa Hồ Gươm gắn liền với Thăng Long - Đông Đô - Hà Nội cùng
những truyền thuyết lịch sử, văn hoá linh thiêng từ mấy nghìn năm nay.
Có nhiều câu chuyện có thật về những cụ rùa này từng làm những người
chứng kiến ngạc nhiên, nhưng không phải ai cũng biết.


Thỉnh thoảng
cụ nổi lên tháp Rùa phơi nắng.


Chuyện về cụ rùa trong tủ kính
Vào khoảng 10h ngày 28/4/1968, một người dân tới trụ sở công an khu vực
Hoàn Kiếm, Hà Nội (số 2 phố Tràng Thi - 50 phố Lê Thái Tổ), báo tin với
kíp trực có rất nhiều người đang tập trung gần nhà Thủy Tạ xem rùa nổi,
sợ máy bay Mỹ đến bắn phá sẽ có thương vong lớn. Đội trưởng Đội cảnh
sát hình sự Trần Phương, chỉ huy trực ban ngày hôm ấy (bây giờ là Trung
tá Trần Phương đã nghỉ hưu) đã cùng anh Thuận, một trinh sát trẻ ra hiện
trường. Hai người đạp xe đến đoạn Khách sạn Phú Gia (câu lạc bộ Thống
Nhất lúc bấy giờ) đã thấy vài chục người tập trung cạnh hồ. Ngay sát mép
hồ là một cụ rùa rất to. Trên mai là một đám bọt màu hồng to như cái mũ
nổi sùi lên.

Đội trưởng Trần Phương và trinh sát Thuận một mặt yêu cầu mọi người
khẩn trương giải tán, phòng lúc báo động không kịp xuống hầm, mặt khác
dùng đòn gánh đẩy rùa ra xa bờ. Nhưng không hiểu sao, cụ rùa chẳng tỏ ra
sợ hãi, lại cứ từ từ bơi vào bờ như không cần biết đến sự “giúp đỡ” của
con người.Lúc này hai chiến sĩ công an mới nhìn rõ đám bọt trên mai rùa
là máu, chứng tỏ rùa bị thương

có thể do mảnh đạn từ hai
ngày hôm trước khi máy bay Mỹ ném bom bãi Phúc Tân (Hà Nội). Đội trưởng
Phương cử ngay anh Thuận về báo cáo cấp trên. Một lúc sau, nhận được
chỉ thị của Chủ tịch Trần Duy Hưng từ UBND thành phố Hà Nội yêu cầu: “Sở
công an, Sở Y tế và Công ty Công viên cây xanh bằng mọi cách phải cứu
chữa vết thương cho rùa Hồ Gươm, một loài động vật đã gắn với truyền
thuyết linh thiêng của lịch sử” .

Theo chỉ thị của thành phố, cụ rùa được nhanh chóng chuyển về căn nhà
số 90 phố Thợ Nhuộm (Di tích căn nhà ngày xưa nơi Tổng Bí thư đầu tiên
Trần Phú viết bản luận cương của Đảng) để bác sĩ thú y chữa trị vết
thương. Một thùng thuốc kháng sinh penicilin, loại thuốc quý hơn vàng
trong thời chiến, được ngành y tế Hà Nội chuyển đến. Theo đề nghị của
bác sĩ, muốn chữa được, trước hết phải duy trì nhiệt độ mát như dưới
nước, vì trong phòng nóng rùa sẽ không chịu nổi. Chỉ sau 15 phút, Xí
nghiệp nước đá đã chở đến tám cây đá lớn xếp xung quanh rùa trong lúc
bác sĩ điều trị vết thương. Phải nhớ và sống lại thời kỳ chiến tranh mới
thấy được tám cây nước đá là đắt giá như thế nào. Mùa hè ngột ngạt,
nóng nực, khô khát để có một viên đá nhỏ uống giải khát là hiếm hoi, quý
giá vô cùng.


Đến 14h cùng ngày, cụ rùa chết .
Lãnh đạo thành phố giao cho ngành Công an làm rõ nguyên nhân và giao cho
Công ty công viên thực hiện bảo quản giữ gìn tiêu bản rùa Hồ Gươm để
trưng bày cho nhân dân biết (hiện cụ rùa vẫn còn được đặt trong tủ kính
tại Đền Ngọc Sơn, Hà Nội).
Thực hiện khám nghiệm, xác định cụ rùa dài 2,1 m, rộng 1,2 m, nặng 250
kg, trên mai có một lỗ thủng tròn, đường kính rộng 3 cm, thủng xuống
phổi của rùa, gây mất nhiều máu và có thể là nguyên nhân làm rùa không
sống nổi. Kiểm tra bên trong không có mảnh đạn, đầu đạn nào. Trong bao
tử rùa vẫn còn năm con cá mè dài khoảng 40 cm và mười hòn sỏi đá to bằng
trứng gà, trứng vịt. Đây chính là công cụ giúp nghiền thức ăn để nuôi
sống cụ rùa bao năm. Chuyên gia giải phẫu xác định tuổi của rùa thuộc
loại cụ ông, có độ tuổi trên 900 năm.
Đội trưởng Phương và trinh sát Thuận được tiếp tục giao nhiệm vụ điều
tra tìm ra “hung thủ” nào đã đâm cụ rùa

Không mấy khó khăn, hai chiến sĩ xác định được ngày hôm trước 27/4/1968,
Quốc doanh Cá thuộc Công ty thực phẩm Hà Nội đã được phép tổ chức đánh
bắt cá ở Hồ Gươm. Nguồn tin từ một số nhân viên Quốc doanh Cá cho hay,
công ty có thuê bảy người bên ngoài thực hiện việc đánh bắt cá. Trong
lúc thuyền của ông Thu (nhân sự thuê bên ngoài) thả lưới vét, thì có một
cụ rùa rất to bám vào lưới, gỡ mãi không ra, thậm chí còn bị cụ rùa kéo
cả thuyền đi. Buông tay ra thì mất lưới, không đánh được cá, có khi còn
chìm cả thuyền. Bực bội, ông Thu ghìm rùa vào cạnh thuyền, lấy xà -
beng đâm mạnh vào mai rùa, xuyên thủng cả vào trong.Có lẽ vì đau đau
quá, rùa mềm móng, ông Thu mới gỡ được lưới. Do thọc sâu quá, phải khó
khăn lắm, ông Thu mới rút được xà - beng ra. Như vậy là” thủ phạm” làm
chết rùa đã được xác định và bị truy tố theo pháp luật



Song, có lẽ vì biết được hậu quả của việc mình làm nên ông Thu trốn
biệt. Mặc dù các trinh sát điều tra biết được quê ông Thu ở huyện Vũ Thư
(tỉnh Thái Bình) nhưng không tổ chức truy tìm vì tình hình chiến tranh
bắn phá ngày càng ác liệt. Sự việc được bỏ qua, không còn ai nhắc đến
nữa


Tưởng mọi chuyện đã xong, cuối năm 1968, công an khu Hoàn Kiếm Hà Nội
lại nhận được một văn bản của Chủ tịch Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền
nam Việt Nam Nguyễn Hữu Thọ hỏi thăm về cái chết của cụ rùa Hồ Gươm,
khiến những người trong cuộc lại một lần nữa phải giải trình cặn kẽ
nguyên nhân, để có cơ sở giải thích cho một số kiều bào ta ở nước ngoài
đang quan tâm về việc này.


Cụ rùa vẫn còn được đặt trong tủ kính tại
Đền Ngọc Sơn, Hà Nội.

Hai lần giải cứu ông rùa
Những ngày đầu cách mạng tháng Tám thành công (1945), nước sông Hồng
lên to, trời mưa rất nhiều. Đứng trên đê, cho chân xuống có thể khỏa tới
mặt sông. Nước Hồ Gươm ngập tràn tới phố Bảo Khánh. Trên mặt đường Lê
Thái Tổ, một ông rùa to bằng vành bánh xe đạp bò lổm ngổm. Một ông lái
xe ba gác bắt gặp, thấy rùa to quá bèn bắt, lật ngửa ra, đặt lên xe, kéo
về tận nhà ở phố Phan Phù Tiên, với dự tính làm một bữa rượu “liên
hoan” no say với mấy vị hàng xóm.

Nhận được tin quần chúng, công an quận 1 Hà Nội lúc bấy giờ nhanh chóng
cử hai chiến sĩ truy đuổi tới tận nhà. Lúc ấy, ông rùa tù binh vẫn còn
nằm phơi bụng trên xe ba gác. Chứng kiến sự việc này từ đầu tới cuối có
công an viên Lê Thế Hùng, chiến sĩ lực lượng Công an Xung phong (nay là
cán bộ nghỉ hưu đã ngoài 80 tuổi vẫn còn sống tại Hà Nội).




Mười một năm sau, cơn bão đổ bộ vào Hà Nội làm cây cối đổ ngổn ngang.
Một lần nữa, nước Hồ Gươm lại tràn lên phố Bảo Khánh. Trước cửa Đền Hàng
Trống lại một ông rùa đang bò trên mặt đường. Mưa như trút nước. Không
có đèn. Trời tối như mực. Một ông xích lô đang cố chạy xe về nhà, tình
cờ phát hiện, liền nhảy xuống, hai tay bê mai ông rùa, cố sức đặt vào
xe, rồi đẩy vội vào ngõ Hàng Hành. Sau đó, một mình ông ta dùng dây
thừng thắt vào cổ ông rùa kéo lên xà nhà để chuẩn bị xẻ thịt.




Được sự giúp đỡ của quần chúng, một lần nữa công an quận 1 lại kịp thời
can thiệp giải cứu cho ông rùa này

Nhưng do bị dây
thừng thít chặt cổ khi treo lên xà nhà, nên rùa rất yếu. Để phục hồi cho
rùa, UBND Hà Nội đã cho thả "ông" rùa này ở ao bán nguyệt cạnh chân núi
Nùng trong khuôn viên Vườn Bách Thảo (Hà Nội).



Những giả thiết thú vị
Có thể ở Hồ Hoàn Kiếm có hai cụ rùa được coi là lớn tuổi: một cụ ông và
một cụ bà. Cụ rùa ông đã chết do bị đâm thủng mai, còn cụ rùa bà to hơn
một chút, thỉnh thoảng vào các ngày đầu mùa hạ, khi tháp rùa còn cỏ mọc
thường ngoi lên phơi nắng như ngóng mong cụ Rùa ông đi đâu mãi chưa về.
Thỉnh thoảng cụ rùa bà vươn đầu lên cho người hiếu kỳ quay phim, chụp
ảnh, đăng báo, bàn luận với nhau… rồi cụ lại lặn xuống lòng hồ nghỉ
ngơi.
Ngoài ra, còn có một ba ông rùa khác to bằng bánh xe đạp. Nay chỉ còn
một vị sống tại Hồ Gươm chăm sóc rùa bà, còn một vị đã đi ở riêng tại
hồ bán nguyện Vườn bách thảo như đã kể ở trên.
Như vậy, rất có thể trong lòng hồ Hoàn Kiếm chỉ còn có một cặp rùa nặng
hơn một tạ. Ngoài ra chắc chắn còn có nhiều rùa nhỏ con, cháu, chắt,
chút, chít…nặng khoảng một, hai cân trở lên do người dân phóng sinh thả
xuống hồ để lấy phước trong những lần lễ tết.


(tư liệu sưu tầm: báo tổ quốc


)





Gươm báu của Vua Lê, huyền thoại và sự thật





Truyền thuyết về gươm báu "Thuận Thiên" của Vua Lê Lợi cùng việc trả
gươm cho Rùa thần tại Hồ Tả Vọng (nay là hồ Hoàn Kiếm hay Hồ Gươm Hà
Nội) sau ngày đánh tan giặc Minh bao đời nay vẫn đọng trong tâm linh, ý
thức dân tộc. Đó là sự hàm ẩn những triết lý nhân sinh của người Việt
đằng sau sự giao hòa giữa chính sử và dã sử: Thuận Thiên là biểu tượng
thiên thời - địa lợi - nhân hòa; việc trả kiếm ngoài biểu tượng của lòng
trung tín với nhân dân, trời đất, còn là khát vọng hòa bình khi vận
nước Đại Việt đã lên, mở nền thái bình thịnh trị.

Hơn 5 thế kỷ đã trôi qua, song truyền thuyết về Hồ Hoàn Kiếm - Hồ Gươm
và thanh thần kiếm Thuận Thiên mà Bình Định vương Lê Lợi hoàn trả cho
thần Rùa sau khi quốc gia Đại Việt đã đánh tan 10 vạn quân Minh hung
bạo... vẫn lắng đọng, lung linh trong đời sống tâm linh, ý thức dân tộc.



Về lai lịch của thanh kiếm Thuận Thiên đã có truyền thuyết và một số sử
sách ghi chép. sự tích "Vua được gươm thần" như sau:



"Đêm mồng 10 tháng 12 năm ất Mùi (1415), có người ở Cổ Lôi tên là Lê
Thận, làm nghề đánh cá, đêm kéo vó ở sông Lương Giang, xứ Ma Viên, thấy
dưới nước có ánh sáng như đuốc. Cả đêm không kéo được con cá nào, chỉ
được một thanh sắt trông như hình thanh kiếm cũ, dài 3 thước, rộng 2
tấc, dầy 3 phân (Sách Lam Sơn thực lục và Đại Việt thông sử chép là dài
hơn một thước). Trên thanh sắt có dấu linh phù và có câu thần chú rằng:



Đức Thượng đế có sắc mệnh
Đây là gươm báu oai cường
Chỉ cần cất lên
Lửa lóe sáng tới muôn phương
Chỉ núi, núi tan; chỉ đất, đất nứt
Chỉ thần, thần nép; chỉ giặc, giặc hàng
Tất cả đều tuân hành mau chóng.


Năm ấy, Vua 31 tuổi, cùng Thận chơi thân, gặp khi nhà Thận có giỗ Vua
tới làm lễ, nhìn gầm giường thấy ánh sáng lạ bèn tới gần xem thì ra đó
là thanh sắt. Vua xin, Thận cho ngay. Vua đem về nhà mài thì hiện lên 4
chữ "Thuận Thiên Lê Lợi", bèn giấu kín một nơi. Năm Bính Thân (1416),
Vua 32 tuổi, sáng sớm ngày 15 tháng giêng, Vua ra cửa bắt được một chuôi
gươm bằng đồng đen dài một tấc năm phân, dày 4 phân. Vua đem chuôi kiếm
vào nhà rồi lấy lưỡi kiếm trước ra, đứng giữa sân, ngửa mặt lên trời
khấn rằng:




- Nay giặc Bắc xâm chiếm nước Nam, sinh linh khổ sở đã lâu, nếu tôi cứu
được dân sống thì xin trời cho lưỡi kiếm và chuôi kiếm gắn liền như một.



Khấn rồi, Vua cắm thanh kiếm vào chuôi, tự nhiên hai thứ gắn nhau như
đúc liền, không sao tháo ra được nữa.



Đêm đến, gươm tỏa hào quang sáng như đuốc. Vua biết là thần vật, giấu
kín một nơi không cho ai hay.



Một hôm, phu nhân Phạm Thị Ngọc Trần thấy vật gì treo trên cây đa trước
nhà bèn bảo Vua. Lê Lợi trèo lên xem, hóa ra bao kiếm. Đem xuống lấy
kiếm tra vào thì vừa khít. Vua càng khấp khởi mừng thầm "Hẳn trời cho ta
kiếm báu".



Mười mấy năm trời "nếm mật nằm gai" trải bao phen vào sinh ra tử, một
gươm đại định dẹp phăng giặc Minh, mở nền "thái bình muôn thuở". Ngày 15
tháng 4 năm Mậu Thân (1428) Lê Lợi lên ngôi Hoàng đế tại điện Kính
Thiên ở thành Đông Đô (Thăng Long - Hà Nội). Nhớ lại chuyện xưa mới đặt
niên hiệu là Thuận Thiên. Nhân một buổi đẹp trời, Vua ngự giá ra chơi hồ
Tả Vọng (còn gọi là hồ Lục Thủy vì nước xanh sẫm), thuyền rồng vừa đến
giữa hồ, bỗng dưới nước nổi lên một rùa vàng rất to. Rùa bơi đến trước
thuyền rồng cúi đầu như có ý bái lạy và cất tiếng:



- Việc nước đã xong, xin bệ hạ hoàn lại kiếm thần! Vua tung gươm, rùa
vàng liền đớp lấy lặn xuống nước mất tăm. Từ đó nhân dân gọi hồ Tả Vọng
là Hồ Hoàn Kiếm (hồ trả Gươm).



Chuyện trả kiếm cho thần Rùa là một mô típ độc đáo thường gặp trong
truyện kể dân gian và nó thể hiện sâu sắc ý nguyện yêu chuộng hòa bình
của dân tộc Việt. Việc trả binh khí cho thần từng được truyền tụng trong
lịch sử. An Dương Vương được thần Kim Quy cho mượn bảo kiếm để chém gà
tinh trắng. Khi xây thành ốc xong, nhà vua đã trả kiếm cho thần. Thần
Kim Quy còn cho An Dương Vương mượn móng của mình làm lẫy nỏ thần, nhưng
khi dẹp tan quân xâm lược Triệu Đà, nhà vua lại không trả cho thần nên
xảy ra cơ sự: Triệu Đà lập kế tráo lẫy nỏ rồi đem quân vây đánh Loa
thành khiến An Dương Vương phải chịu cảnh nước mất nhà tan.



Phải chăng Bình Định Vương Lê Lợi đã nhớ tới bài học đó?! Cái gì đã mượn
thì phải trả phải biết ơn người đã giúp mình dựng nên nghiệp lớn phải
trung tín, thủy chung.



Còn tại sao, nơi mượn gươm thần lại là sông Lương (một đoạn của sông Chu
thuộc địa phận Thanh Hóa ngày nay) mà nơi trả gươm lại là hồ Lục Thủy
nằm giữa kinh thành Đông Đô?



Như mọi người đã biết, thời Lê Lợi, Thanh Hóa được coi là Tây Kinh, Tây
Đô, còn Thăng Long (Hà Nội ngày nay) gọi là Đông Kinh, Đông Đô. Vậy Nhà
Lê có 2 "đô - thành", một ở "chốn Tổ nơi phát tích", một ở nơi lên ngôi
Vua.



Vua chọn địa điểm Mượn - Trả gươm theo chu trình từ Tây sang Đông hàm ý
nghĩa triết học Mỹ học Á Đông. Hướng Đông là hướng mặt trời lên, hướng
Tây là hướng mặt trời lặn. Mượn kiếm ở phương Tây (Thanh Hóa) nơi mặt
trời lặn ngụ ý, thời cuộc lúc đó đen tối, bi thảm. Trả kiếm ở phương
Đông nơi mặt trời mọc (Thăng Long) thể hiện vận hội nước nhà hưng thịnh,
một rạng đông, một bình minh mới bắt đầu.



Lê Lợi chọn việc trả kiếm ở nơi hồ biếc giữa kinh thành muốn chứng tỏ
cho thần linh và bàn dân thiên hạ thấy tấm lòng quang minh chính đại của
mình. Và lễ thức Mượn - Trả gươm theo sự vận hành của mặt trời (ngược
chiều kim đồng hồ) từ Tây sang Đông cũng nói lên cơ trời vận nước đã
thay đổi "hết khổ là vui vốn lẽ đời" "hết đêm trường là ban mai xán
lạn". Quả thực, sau cuộc chiến thắng giặc Minh của Bình Định Vương Lê
Lợi, nước Đại Việt đã ca khúc khải hoàn và mở nền thái bình thịnh trị
dài lâu trong lịch sử.

View user profile

View previous topic View next topic Back to top  Message [Page 1 of 1]

Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum

 

Forum free | © PunBB | Free forum support | Contact | Report an abuse | Create a forum on Forumotion